Ba Kẻ Mộng Mơ Và Một Giấc Mơ Chung
Nếu thiên hạ ngoài kia vẫn đang mải miết đi tìm những ước mơ của riêng mình, thì ở đây, có ba kẻ ngốc vẫn đang âm thầm theo đuổi giấc mơ ấy theo cách rất riêng.

Huỳnh Nhân Quốc
@huynhnhanquoc
4 phút đọc
02 tháng 05 năm 2026

Ba Kẻ Mộng Mơ
Chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày ngồi lại cùng nhau, nói về những lý tưởng chung, về những điều lớn lao hơn cả công việc thường nhật.
Hạnh phúc của chúng tôi không nằm ở sự ồn ào.
Mà là được cùng nhau xây dựng một điều gì đó cho riêng mình, lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Chúng tôi sống cùng những mộng mơ ấy, có thể là cả cuộc đời.
Trước đây, tôi thường viết về hành trình của chính mình, về những người trẻ đang trên con đường dựng xây ước mơ. Những con người mang trong tim mình khát vọng riêng, bước đi giữa bộn bề cuộc sống với niềm tin rằng một ngày nào đó, điều mình theo đuổi sẽ thành hình.
Rồi chúng tôi gặp nhau.
Không quá dài để gọi là tri kỷ, nhưng đủ lâu để nhận ra rằng trên mỗi hành trình lớn, đôi khi điều quý giá nhất là tìm được những người bạn đồng hành cùng chí hướng.
Mỗi người một dự án.
Mỗi người một con đường.
Nhưng cùng chung một tinh thần.
Chúng tôi chỉ là những kẻ mộng mơ.
Như biển xanh, cát trắng và những con sóng không ngừng vỗ về bờ cát, giấc mơ của mỗi người cũng được nuôi dưỡng từ những trải nghiệm rất riêng.
Có những ngày chỉ là ngồi lại cùng nhau, kể về khó khăn, chia sẻ kinh nghiệm, nói về ngành, về thị trường, về những điều phía trước.
Không chỉ là công nghệ.
Mà là hướng đi.
“Hào tráng chánh chí muốn vang danh tứ hải.”
Nghe có vẻ lớn lao, nhưng thực chất lại rất đời.
Bởi cuộc đời của những người đàn ông đôi khi được viết nên từ chính những giấc mơ họ không từ bỏ.
Một chút vui vẻ.
Một chút tự sự.
Một chút tâm tình.
Người ta nói mồ hôi có vị mặn để nhắc ta nhớ về quê hương.
Còn tôi nghĩ, những giấc mơ lớn đôi khi cũng mang vị mặn như thế.
Mặn của nỗ lực.
Mặn của va vấp.
Mặn của những ngày chưa thành công nhưng vẫn bước tiếp.
Có lẽ điều tôi viết ra không hoàn toàn để định nghĩa một điều gì cụ thể.
Nó chỉ giống như một giấc mộng.
Giấc mộng của những người đàn ông.
Tôi từng nghĩ về cách Elon Musk nói về việc đưa con người lên sao Hỏa.
Khi ông ấy bắt đầu, có lẽ cũng không phải ai cũng tin.
Nhưng giấc mơ, vốn dĩ chưa bao giờ cần được tất cả mọi người tin tưởng ngay từ đầu.
Nó chỉ cần đủ lớn để người mang nó không từ bỏ.
Cũng giống như chúng tôi.
Một người viết bằng Go.
Một người xây dựng bằng PHP.
Một người quen thuộc với Node.js.
Chúng tôi không gặp nhau để bàn sâu về code.
Chúng tôi nói về giá trị.
Về sản phẩm.
Về cách tạo ra điều gì đó thực sự hữu ích cho người dùng.
Khi thế giới nói nhiều về AI, chúng tôi lại nói về cách công nghệ phục vụ con người tốt hơn.
Bởi sau cùng:
“The design is not just what it looks like and feels like.
The design is how it works.”
Thiết kế không chỉ là vẻ ngoài.
Mà là giá trị nó tạo ra.
Có lẽ vì thế mà “work” không chỉ là làm việc.
Nó còn là hành trình.
Là lý tưởng.
Là cách những con người xa lạ vô tình gặp nhau trên Internet, rồi một ngày hẹn nhau dưới nắng đẹp của Da Nang.
Một founder của Caffiliate.
Một developer của Riokupon.
Và tôi.
Ba con người.
Ba hành trình.
Ba giấc mơ.
Chúng tôi không phải những người hùng.
Chỉ là ba kẻ mộng mơ đang cố gắng biến điều mình tin thành hiện thực.
Và biết đâu, nhiều năm sau nhìn lại, chúng tôi sẽ mỉm cười vì đã từng có một tuổi trẻ như thế.
Dám nghĩ.
Dám làm.
Dám mơ.
10
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Tự tìm về một vùng biển vắng với một lon bia trên tay uống cho quên hết sự đời này.

Tôi thấy con đường mình đi. Hành trình mình cần cố gắng. Tôi đã cố gắng bao nhiêu lần. Tôi không nhớ nữa. Nhưng tôi tin lần này đôi chân này mang nhiều dũng khí hơn để bước về phía trước.

Cuộc sống này thật khó khăn với những người trẻ. Mới hôm qua, tôi nhìn thấy một cặp đôi trẻ làm dev (developer - lập trình viên). Họ đã cưới nhau và có một căn phòng nhỏ. Tiêu đề của câu chuyện này là “Cùng nhau cố gắng.” Thật sự tôi cảm thấy mình giống họ, cũng giống như mối quan hệ của tôi và người yêu (ny). Những khó khăn ngoài kia không chỉ là của chúng tôi, mà là của rất nhiều người trẻ khác.

Mùa xuân hoa nở về tay.Hạnh phúc năm ấy ngày mai vẫn chờ.

Đoạn khúc này viết cho người, anh hùng khí chất hiên ngang ngất trời.

Có thể gọi vốn được 1 triệu đô.

Thương bản thân chưa được một ai thật lòng yêu thương. Để vun đắp những hạnh phúc bình thường.

Tôi đã từng, chưa từng hoặc đã từng có thể hack một hệ thống nào đó. Tôi không phải là một hacker. Tôi là một developer.

Xin trời hoa chết về tay. Để tôi biết được kiếp đây đọa đầy.

Tôi vẫn nhớ những ngày đó với những dòng code đầu tiên. Tôi không biết đã xóa đi và viết lại những dòng code của tôi bao nhiêu lần. Dù đôi lúc là ngu ngốc nhưng vẫn vui vì nó.