Cô đơn của tôi là như thế nào?
Bước chân là dấu vết trên con đường nhưng sự cô đơn là dấu vết của một tình cảm.Chấp nhận là cách con người quên đi sự dày vò của bản thân nhưng chấp nhận cũng chính là cách buông bỏ.

Huỳnh Nhân Quốc
@huynhnhanquoc
2 phút đọc
25 tháng 06 năm 2024

Đã rất lâu rồi tôi chưa tìm được một tình yêu đúng nghĩa.
"Yêu" có thể đến, có thể rời.
Nhưng xin giữ lại chút hoài niệm.
Cô đơn có thể buồn, có thể mệt.
Nhưng xin giữ lại chút lòng tự tôn.
Em nói tôi yêu em là tạm bợ. Không phải em cũng yêu tôi là nhất thời hay sao?
Sự cô đơn của bản thân tôi đã từ rất lâu rồi. Rât lâu rồi tôi không tìm thấy nhịp đập nữa. Nhịp đập của tình yêu, nhịp đập của một tâm hồn.
Người đời bảo tôi "cô đơn". Tôi không sợ "cô đơn".
Tôi chỉ sợ cả đời này tôi không tìm thấy người tôi đáng trân trọng.
Bước chân là dấu vết trên con đường nhưng sự cô đơn là dấu vết của một tình cảm.
Chấp nhận là cách con người quên đi sự dày vò của bản thân nhưng chấp nhận cũng chính là cách buông bỏ.
Đôi bàn tay có thể vướng bẩn bùn đất nhưng không muốn chạm vào một 'tâm hồn' vướng bẩn.
"Gió biển lạnh khi trong lòng còn vướng bận.
Họa đôi môi nhưng chẳng nhớ một nụ cười.
Muốn kiếm người để đem cô đơn thành tạm bợ.
Nhưng cũng chẳng thể chờ qua một kiếp người"
7
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Cuộc sống này thật khó khăn với những người trẻ. Mới hôm qua, tôi nhìn thấy một cặp đôi trẻ làm dev (developer - lập trình viên). Họ đã cưới nhau và có một căn phòng nhỏ. Tiêu đề của câu chuyện này là “Cùng nhau cố gắng.” Thật sự tôi cảm thấy mình giống họ, cũng giống như mối quan hệ của tôi và người yêu (ny). Những khó khăn ngoài kia không chỉ là của chúng tôi, mà là của rất nhiều người trẻ khác.

Mùa xuân hoa nở về tay.Hạnh phúc năm ấy ngày mai vẫn chờ.

Đoạn khúc này viết cho người, anh hùng khí chất hiên ngang ngất trời.

Có thể gọi vốn được 1 triệu đô.

Tôi đã từng, chưa từng hoặc đã từng có thể hack một hệ thống nào đó. Tôi không phải là một hacker. Tôi là một developer.

Tôi thấy con đường mình đi. Hành trình mình cần cố gắng. Tôi đã cố gắng bao nhiêu lần. Tôi không nhớ nữa. Nhưng tôi tin lần này đôi chân này mang nhiều dũng khí hơn để bước về phía trước.

Xin trời hoa chết về tay. Để tôi biết được kiếp đây đọa đầy.

Tôi vẫn nhớ những ngày đó với những dòng code đầu tiên. Tôi không biết đã xóa đi và viết lại những dòng code của tôi bao nhiêu lần. Dù đôi lúc là ngu ngốc nhưng vẫn vui vì nó.

Bài viết này không dành cho số đông. Nó dành cho những kỹ sư lõi, những người xây hệ thống chịu tải lớn, những người đã chạm đến giới hạn của các mô hình hiện tại và bắt đầu cảm thấy chúng không còn đủ nữa.

Lập trình viên là những đơn giản nhất mà từng con người có thể đạt được. Không bằng cấp, không tuổi tác, không quá muộn. Lập trình là thế là chỉ cần có đam mê và viết vài thứ hay ho cho cuộc đời.