HOA HOUSE
Anh không biết bao lâu, anh mới có đủ khả năng xây một căn nhà nhỏ.Anh không biết đến bao giờ, anh mới có thể ngồi thẩn thờ để nhìn một nhành hoa.Anh không biết thế nào để yêu thương là đủ.Anh không biết tại sao anh lại thích một người.

Hoa House
@hoahouse
2 phút đọc
25 tháng 06 năm 2024

Hành trang anh mang vào đời chỉ la trái tim khờ dại. Năm này 2022, anh mới bước trên những bước đầu tiên để thực hiện hóa ước mơ của mình. Anh còn dại khờ lắm, ngu ngốc lắm và khao khát lắm. Khao khát sẽ có một ngày anh sẽ tận hưởng được bình yên trong một ly trà nhỏ. Khao khát được tận hưởng một hương vị ngọt ngào từ cánh hoa mọc sau nhà. Khao khát để được nghe vị đôi môi nhẹ nhàng như mùi hoa sưa cũ khi Tam Kỳ đã qua bao nhiêu mùa rồi anh lại chưa từng nghe qua. Anh đã theo đuổi một cái gì đó ở thanh xuân của mình mà quên mất mình là ai, là gì và ai nữa. Mùa xuân cánh hoa nhỏ mọc sau nhà, anh thẩn thờ ngắm cánh hoa nhạt nhòa theo ngày tháng. Anh mơ một giấc mơ dại khờ, một giấc mơ nhỏ thôi là mình có thể viết nhiều hơn thế nữa. Hoa nhỏ ven sông, lòng không vướn bận. Trái tim này chỉ có một bông hoa nhỏ trong lòng. “Hoa mộng vô thường” anh không biết đã viết đi viết lại nó bao nhiêu lần nữa. Nhưng bông hoa đó, cánh hoa đó, nhành hoa đó viết cho anh một giấc mộng còn mộng mơ.
Mây theo gió, theo trời về chốn cũ.
Gửi ngàn hoa theo gió tựa ngàn mây.
Muốn gửi một chút hương tình đã cũ.
Để theo mây, theo gió về phương trời.
* Bài này tôi viết khi chưa có Hoa House. Sau này tôi phát triển KIT BLOG tôi mới đăng lại trên blog
12
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.

Say hạnh phúc, bình yên. Say gió mát bên thèm.Say đời là giấc mộng.Lạc khúc mộng an yên.