Mưa khóc cho bản thân mình
Nếu cuộc sống được lựa chọn. Làm gì cho ta lựa chọn? Con đường ta không phải vì ta phải đi mà nhất định phải đi. Đi về phía trước chính là cách ta phải làm

Hoa House
@hoahouse
2 phút đọc
25 tháng 06 năm 2024

Trong cuộc đời là vậy, đôi lúc bạn biết mình đang yêu một người nhưng chẳng biết làm thế nào để thể hiện tình cảm đó. Để khiến họ lại gần hơn. Đôi lúc cũng chỉ là tự dày vò một chút để nhìn xem bản thân mình còn gì muốn theo đuổi. Yêu một người là vậy hay nhiều người cũng vậy. Cũng luôn sợ bản thân mình không thể cho họ được cái gọi là "Hạnh Phúc". Trách bản thân và lòng này rằng:" Đã từng yêu quá nhiều để rồi bây giờ trở nên yếu đuối và sợ sệt trước tình yêu". Thà bao năm tháng qua tôi không gặp người, để bây giờ người khóc - người cười mặc riêng tôi. Hạnh phúc là vậy, là những tâm sự đầu đời, là những câu chuyện muốn kể cùng ai đó. Gió mùa bắt đầu lạnh rồi, mưa bắt đầu rơi rồi. Nhưng nhìn lại cuộc đời như những giọt mưa ngoài kia. Rơi trong đêm lạnh vắng, vẫn mong có một ánh nắng là nụ cười của em đi bên cạnh. Vậy mà chẳng thể biết cách nào để em gần bên. Anh nhìn mưa, nhìn về quá khứ nhìn về cuộc đời rồi anh lại luôn tự trách chính bản thân mình.
Em có từng đọc được câu này chưa: “Don’t spend all your health in search of wealth”. Nếu ai từng đọc nhiều sẽ biết ý nghĩa đầy đủ của câu này. Câu này mình chỉ muốn hiểu nó đơn giản thôi vì càng hiểu nó mình càng cảm thấy đau đớn cho bản thân mình.
Ngoài trời mưa nhiều lắm đấy.
Vẫn thương thay cho bản thân mình.
Gió thổi từng cơn mưa, gió nhẹ.
Để lòng vui như "hạnh phúc" bên đời.
Nếu cuộc đời tôi là một vở diễn, tôi xin diễn hết cả cuộc đời...
15
lượt xem
Bài Viết Liên Quan

Nhưng con xin người. Đôi chân của con trên hành trình vạn dặm này chỉ là đôi chân trần chẳng mong sống trọn vẹn. Đời người là dài để con nhìn hêt hồng trần, nhân thế.

Có những đêm buồn,lạnh vắng vẫn tìm về nơi chốn cũ để quên đi những ngày đã từng. Tự trách bản thân rằng:"Tại sao khi yêu ai,lại yêu như vậy.

Ánh đèn sáng, vàng, xanh trắng.Nhưng vẫn một mình đứng nắng mưa.

Không biết mình có gì vào ngày mai nhưng đôi chân này đã bao lần vấp ngã. Đôi tay này nâng hoa cũng nâng khổ đau của đời này. Tôi vẫn như câu chuyện đầu tiên tôi vẫn viết: “Chỉ cần đôi tay này không nhúng chàm thì tôi vẫn còn theo đuổi đam mê

Em cũng thấy được sức khoẻ anh thế nào.Anh không còn khoẻ nữa. Không giống như lần đầu anh gặp em. Cũng không giống trước đây. Em đã biết anh đã tự hành hạ mình như thế nào để có được ngày hôm nay.

Lòng đau không phải do trăng sáng hay tròn. Lòng đau vì lòng người chẳng hiểu được ánh trăng kia. Nghe trăng từ lúc thức trắng trong rừng sâu. Tiếng lá xào xạc theo bước chân từng bước. Ngắm trăng từ lúc thuở thiếu thời, niên thời nhưng gần 30 cũng chẳng thấy trăng cao.

Cỏ của đất,đá của sông.Anh đem trồng vào chậu cây nhỏ.Rồi vào một ngày đẹp trời.Cỏ sẽ nở ra hoa màu tím.

Gió còn xuôi về miền quê đã cũ.Đưa em về nắng hạ cùng tay anh.

“Sau tất cả những điều làm ta tổn thương, nếu ta vẫn còn dịu dàng, đó mới là mạnh mẽ thật sự.”

Mười năm – tôi đã ép bản thân sống trong những đam mê cháy bỏng, trong khát vọng, trong hoài bão và cả trong sự dại khờ. Tôi đã quên mất những điều giản dị của cuộc sống: mây trời, gió nước, tiếng diều bay, ánh mặt trời rọi qua tán lá, và cả những giấc mơ ngọt ngào thuở nào.