Chúng ta trở về nhà sau thời gian xa cách.
Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.
Trở Về Với Hoa
Có những quãng thời gian, con người ta phải đi xa một chút để rồi hiểu rằng điều mình luôn tìm kiếm lại chính là nơi bình yên nhất để trở về.
Chúng ta trở về với Hoa sau những ngày xa cách.
Trở về khi trong tim vẫn còn nguyên những mộng mơ tuổi trẻ. Trở về với ngôi nhà nhỏ, với khoảng sân đầy hoa đã âm thầm nở suốt từ mùa đông, qua xuân, sang hạ như thể chỉ chờ ngày chúng ta quay lại.
Cây bàn nhỏ nơi góc sân đã cũ đi, từng ngã đổ theo năm tháng, rồi lại được dựng dậy bằng đôi tay quen thuộc. Chú chim non nơi hiên nhà vẫn tập bay, khiến lòng người đôi lúc lo lắng như sợ cả thế gian này làm nó tổn thương. Những chú sâu béo ú ngày nào rồi cũng sẽ hóa cánh, và chẳng ai biết được chúng sẽ đẹp đến nhường nào khi bay lên giữa trời.
Khoảng thời gian ấy không dài, nhưng đủ để nhìn lại bản thân, nhìn lại những điều đã viết, những câu chuyện đã đi qua, và cả những giấc mơ vẫn còn đang dang dở.
Hoa, từ lúc nào, đã không còn chỉ là hoa.
Hoa trở thành một phần của câu chuyện.
Một giấc mơ.
Một lối sống.
Dreamer. Cozy style.
Cozy là sự ấm áp, dịu dàng và bình yên.
Giữa thế giới rộng lớn, đôi khi điều con người cần nhất không phải là bước nhanh hơn, mà là tìm được một nơi đủ nhẹ nhàng để trái tim mình nghỉ lại.
Và rồi, âm nhạc cũng bắt đầu từ đó:
“Người ta trồng lúa để nuôi cuộc sống.
Trồng yêu thương để giữ lấy nhau.
Còn anh trồng hoa giữa trời lặng gió.
Để lòng mình bình yên sau những niềm đau.”
Hoa nở không vì ai cả.
Hoa nở vì bản chất của hoa là phải nở.
Cũng như con người, sau tất cả những tổn thương, vẫn có thể chọn cách sống đẹp.
Niềm đau rồi cũng chỉ là một gam màu trong bức họa cuộc đời.
Có những điều vốn dĩ rất rõ ràng, nhưng chẳng cần phải phơi bày.
Bởi sau cùng:
Hoa vẫn là hoa.
Một bông hoa đẹp không vì nó được công nhận, mà vì chính nó đã đẹp theo cách của riêng mình.
Lòng người cũng vậy.
Ta không cần phán xét ai giữa nhân gian rộng lớn này.
Ta chỉ cần giữ cho lòng mình đủ rộng, đủ sáng, để tiếp tục yêu thương.
Có lẽ, trong kiếp sống mênh mang này:
- Ai có thể cùng ta đi đến trọn đời?
- Ai có thể cùng ta say giữa nhân sinh?
- Ai có thể hiểu hết những đổi dời của lòng người?
Rồi cũng nhận ra:
Vạn sự trên đời, vốn dĩ là duyên.
Người đến.
Người đi.
Hoa nở.
Hoa tàn.
Nhưng những gì thật lòng sẽ luôn ở lại.
Cuộc đời giống như nắng rơi trên mái hiên,
như hạt mưa kể chuyện trong đêm,
như cánh hoa bay theo gió,
nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến lòng người rung động.
Ta lớn lên giữa đời,
học cách sống,
học cách yêu,
học cách giữ cho mình không phụ lòng chính mình.
Và rồi hiểu rằng:
Hoa đủ nắng, hoa sẽ nở.
Lòng người đủ rộng, lòng sẽ hóa thành hoa.
Ngày mai, nắng vẫn sẽ ghé qua hiên nhà.
Hoa vẫn sẽ nở.
Gió vẫn sẽ hát.
Mây vẫn sẽ trôi.
Ta lại ngồi nơi góc nhỏ thân quen,
vẽ tiếp bức tranh của riêng mình
có em,
có anh,
có Nika,
có hoa,
và có cả những năm tháng dịu dàng nhất.
Giữa đất trời này,
được sống thật lòng,
có lẽ đã là một điều rất đẹp.
#hoahouse #huynhnhanquoc #hothihoaiquyen #nika