Cô đơn của tôi là như thế nào?
Bước chân là dấu vết trên con đường nhưng sự cô đơn là dấu vết của một tình cảm.Chấp nhận là cách con người quên đi sự dày vò của bản thân nhưng chấp nhận cũng chính là cách buông bỏ.
Đã rất lâu rồi tôi chưa tìm được một tình yêu đúng nghĩa.
"Yêu" có thể đến, có thể rời.
Nhưng xin giữ lại chút hoài niệm.
Cô đơn có thể buồn, có thể mệt.
Nhưng xin giữ lại chút lòng tự tôn.
Em nói tôi yêu em là tạm bợ. Không phải em cũng yêu tôi là nhất thời hay sao?
Sự cô đơn của bản thân tôi đã từ rất lâu rồi. Rât lâu rồi tôi không tìm thấy nhịp đập nữa. Nhịp đập của tình yêu, nhịp đập của một tâm hồn.
Người đời bảo tôi "cô đơn". Tôi không sợ "cô đơn".
Tôi chỉ sợ cả đời này tôi không tìm thấy người tôi đáng trân trọng.
Bước chân là dấu vết trên con đường nhưng sự cô đơn là dấu vết của một tình cảm.
Chấp nhận là cách con người quên đi sự dày vò của bản thân nhưng chấp nhận cũng chính là cách buông bỏ.
Đôi bàn tay có thể vướng bẩn bùn đất nhưng không muốn chạm vào một ''tâm hồn'' vướng bẩn.
"Gió biển lạnh khi trong lòng còn vướng bận.
Họa đôi môi nhưng chẳng nhớ một nụ cười.
Muốn kiếm người để đem cô đơn thành tạm bợ.
Nhưng cũng chẳng thể chờ qua một kiếp người"