Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.
Anh không phải là anh hùng Giang Đông.
Cũng không tự xương mình là Vương Giả.
Hơn hai mươi mang chí anh hùng.
Cùng tám ngàn dũng sĩ về phía tây.
Nhiều năm trước có Thương Ưởng làm gốc.
Cùng Hiếu Công mang chí lập Tần.
Qua chưa đến mười đời, đến Doanh Chính.
Đã thống nhất được giang sơn Trung Hoa.
Nhưng năm tháng thống nhất ấy.
Nước Tần chỉ là một nước loạn.
Loạn binh quyền, loạn cả giang sơn.
Chẳng thể tính được hơn.
Cùng năm ấy anh cũng đã.
Đốt hết kiến trúc nhà Tần.
Không đốt hết cung a Phòng.
Nhưng ngàn năm sau cũng mang tội.
Nhưng không sao, đời anh cũng vậy.
Cũng muốn về lại Giang Đông.
Sống một cuộc sống tầm thường.
Hằng ngày có thể sống với người thương.
Anh cũng mơ giấc mộng hoang đường.
Mang hạnh phúc về mảnh bình yên.
Chúng ta cũng nhau vẽ câu chuyện.
Chuyện Ngu & Hạng hóa bình yên.
Loạn giang sơn anh đã đẹp.
Những chẳng thể cùng nàng vẽ bình yên.
Vẫn là trăm câu chuyện binh quyền.
Sở ca anh chẳng thể hát cùng em.