Sống một giấc mộng vô thường
Anh vẫn đang tập cách sống.Sống ngơ ngơ như một kẻ khờ.Anh vẫn đang tập cách yêu.Yêu em như một kẻ ngốc.
Anh chưa từng biết em là ai.
Cho đến ngày anh biết mình khờ dại.
Anh chưa từng nghĩ em tồn tại.
Cho đến ngày anh lạc vào mắt em.
Em ơi, cho anh hỏi em tên chi?
Dạ, em tên Quyên.
Vậy là có câu chuyện tình theo năm tháng.
Một thoáng mùa xuân, mùa hạ, mùa thu rồi lại đông.
Anh vẫn đang tập cách sống.
Sống ngơ ngơ như một kẻ khờ.
Anh vẫn đang tập cách yêu.
Yêu em như một kẻ ngốc.
Kẻ ngốc đã từng mơ danh vọng.
Mơ hạnh phúc ở nơi cao xa.
Nhưng quên mất mơ căn nhà nhỏ.
Nên bây giờ cần bán mộng mơ.
Bán mộng mơ cho mình, cho người.
Bán nụ cười và giọt nước mắt.
Bán những chuyện mà ta chưa cần tỏ / rõ.
Bán sầu lo cho kẻ hay để dành.
Anh và em cũng chỉ là những đứa trẻ thôi.
Nhưng già đầu nên chẳng ai nói nổi.
Nên đôi lúc chúng ta hay nhàn rỗi.
Nhưng đôi chân đã chạy tựa bao giờ.
HOA có phải là giấc mộng.
Cho anh và em sống bình yên.
HOA có phải là cách sống.
Cho anh và em sống m̶ộ̶t̶ ̶g̶i̶ấ̶c̶ mộng vô thường.